http://rossikuku.blogspot.de/ chân thành kính chúc Qúy Độc Giả Một Năm Mới An Khang - Thịnh Vượng - Vạn Sự Như Ý

Chị Trần Thị Nga: Nếu không chửi bọn công an côn đồ, tôi sẽ điên mất!

Lãng Tử Mục Đồng | 00:18 | 0 nhận xét
Danlambao - Chị Trần Thị Nga cùng con trai 6 tháng tuổi vừa bị công an CS đánh đập hết sức dã man và tàn độc khi đến tham dự phiên tòa phúc thẩm xử 8 thanh niên yêu nước tại Nghệ An vào hôm qua, 23/5/2013.


Dù vẫn còn rất mệt mỏi với nhiều vết thương sau trận đòn thù kinh hoàng của CA, chị Nga đã nhanh chóng gửi đi bài viết tố cáo hành vi khủng bố, đánh đập dã man của CA đối với mẹ con chị.

Sự tàn ác đã đẩy lòng căm phẫn của người dân lên đến tận cùng. Bài viết dưới đây của chị Trần Thị Nga cũng chính là lời tố cáo mạnh mẽ đối với chế độ công an trị tàn bạo của đảng CSVN. 


*


Trần Thị Nga (Danlambao) - Chúng tôi mấy anh em lao động gặp nạn tại Đài Loan ở Nghệ An và Hà Tĩnh rủ nhau đi chơi, thăm hỏi lẫn nhau. Vì thế tôi mới rời nhà từ chiều 21/5 /2013 với dự tính vào thăm hai người bạn ở Quỳ Hợp.


Theo dự tính ban đầu, chiều 22/5, cả 3 chị em tôi sẽ ra chơi nhà cô bạn ở Nghi Lộc. Sáng 23/5, các bạn ra Vinh chơi với mấy người bạn. Còn tôi đi xem phiên tòa xử 'công khai' những thanh niên công giáo và tin lành, buổi trưa cùng nhau đi ăn và tôi tiếp tục theo dõi phiên tòa công khai trá hình. 


“hai người bạn của chúng tôi đây” 


4h chiều 21/5, mẹ con tôi đi taxi ra phòng bán vé của hãng Hoàng Long thì đã gặp 4 tên an ninh mặc thường phục đi theo.

Với kinh nghiệm của bản thân nhiều lần trước, dù có mua vé lên xe rồi cũng sẽ bị bọn chúng dùng thủ đoạn đẩy xuống, lại mất tiền oan, cho nên tôi quyết định lên Hà Nội.

Vì không có xe bus gọi taxi ra bến xe thì tên an ninh trong ảnh yêu cầu tài xế taxi không được chở 3 mẹ con tôi. 


Chiều 21/5, khi tôi chụp ảnh tên an ninh này thì nó quay vào cướp điện thoại và đe dọa mẹ con tôi, tuy nhiên, người dân ở đó đã bảo vệ tôi. 


Ngày 23/5 trên xe chở tôi từ Vinh về, khi tôi gọi điện thì cũng bị nó cướp điện thoại và bẻ tay tôi, vừa bế bé Tài tôi cũng quay ra túm cổ áo nó.


Tên CA này đang yêu cầu người lái taxi không được chở mẹ con tôi


Sau cùng, tôi đành dắt con ra trạm xe bus. Vừa lên được xe thì mười mấy tên CSGT chạy ra yêu cầu chủ xe đuổi mẹ con tôi xuống. Thế là họ đẩy mẹ con xuống đường.

Quá uất ức, tôi chửi lũ công an. Những người dân ở đấy chứng kiến họ cũng chửi chúng nó rất ghê gớm, có một anh lái xe tải bảo: “ĐM chúng mày chứ, nó có tội thì bắt chứ sao lại hành hạ phụ nữ và trẻ em như thế, mẹ con mày lên đây anh cho đi nhờ ra đón xe nếu cần thiết anh đưa lên tận Hà Nội, ĐM cái lũ công an”.

Lên xe ngồi xong xuôi, lũ cầm thú đó đến ép anh đuổi tôi xuống. Chúng đe dọa nếu không đuổi thì chúng sẽ thu xe. Làm nghề lái xe còn gặp chúng nó nhiều, không muốn liên lụy đến anh nên tôi xuống dẫn bé Phú đi bộ hơn 2km. Sau đó tôi mượn được cái xe đẩy đẩy Phú, Tài đi lên Hà Nội với sự kèm cặp của một lũ CSGT và bọn cầm thú an ninh dưới trời mưa (người đi đường cho cái áo mưa che cho Phú, Tài). 


(ảnh do người dân hiếu kỳ chụp) 


(ảnh do người dân hiếu kỳ chụp) 


Người dân đi đường tỏ ra chú ý khi thấy cảnh một phụ nữ đẩy xe giữa đường quốc lộ, trên xe là 2 đứa trẻ, theo sau là một bọn súc sinh lởn vởn. Khi người dân hỏi, tôi đều nói sự thật. Mọi người hợp lại chửi bọn cầm thú.

Khi đến gần Đồng Văn thì bọn mặc cảnh sát giao thông muối mặt quá bỏ đi, để lại 2 tên an ninh. Lúc này, một bạn nam sinh đi xe đạp ngang qua thấy vậy đã gọi giúp taxi của người quen bạn ấy.

Khi xe đến nơi, tên an ninh đe dọa người tài xế: “tôi là an ninh, yêu cầu anh không được chở đối tượng phản động này”. Tên này còn lớn tiếng quát nạt cậu nam sinh đã gọi xe giúp tôi:“Mày có thích đi tù không?”.

Cậu này bảo: “Tôi mắc mớ gì mà phải đi tù". 

Tên an ninh hùng hổ với tay ra đánh thì cậu ấy tránh được. Sau đó, người lái taxi bảo “Tôi là người làm thuê có khách thì tôi chở thôi”. 

*

Lên Hà Nội ngủ qua đêm, chiều 22 mẹ con tôi vào Vinh chơi với mấy người bạn.

Sáng 23/5, cậu bạn chở mẹ con tôi ra khu vực tòa án ăn sáng, rồi cậu ấy quay về chở vợ con ra chơi.

6h40 cậu bạn vừa về, mẹ con tôi đang đi vào thì xuất hiện lũ công an, an ninh côn đồ hơn 20 tên bất ngờ ập vào bắt bớ.

Lúc bị bắt, tôi vẫn đang địu bé Tài phía trước lưng đeo ba lô. Trong lúc bọn chúng khống chế tay, đầu, chân tôi thì bé Tài bất ngờ bị trượt lộn đầu xuống đất. Tôi vội khụy chân xuống đỡ, nhưng chỉ đỡ được phần lưng và cổ, còn đầu bé Tài bị đập xuống đất.

Thấy con tôi bị vậy, lũ cầm thú kia vẫn không dừng tay mà tiếp tục kéo mẹ con tôi lôi đi khoảng 10m.

Mẹ con tôi bị lôi vào trong bức tường, chúng bắt đầu đánh đập mẹ con tôi túi bụi. Tôi vội kêu lớn: “Tao phạm tội gì mà chúng mành đánh mẹ con tao, chúng mày có con không?”. Khi đấy, một tên trong bọn chúng mới bế bé Tài ra khỏi địu, trong khi bọn cầm thú còn thú còn lại vẫn tiếp tục đánh tôi.

Lúc chúng bẻ chân, tôi hét lớn “Chân tao bị gãy giờ toàn đinh nếu chúng mày làm gẫy thì không có ống cống mà chui đâu". 


Sau khi đã đánh đập chán chê, chúng đẩy tôi lên xe ô tô đưa vào đồn công an thành phố. Tại đây, bọn chúng tiếp tục đánh đập, ép đầu tôi xuống bàn khống chế tay chân. Sau đó, hai con cầm thú khác cũng mặc quần áo an ninh xuất hiện, một con tên Thảo và một con tên Vũ Khánh Hoàn sờ mó từ đũng quần mình sờ ra. Những hành vi đó diễn ra trước mặt bé Tài.

Sau khi đã hành hạ hai mẹ con tôi, chúng bắt đầu giở giọng đạo đức: “Là người mẹ gì mà không biết thương con, trời nắng mà cứ đưa nó đi ra đường làm gì? Chị không biết tội cho con chị à?”

Lúc này, máu trong người nóng lên. Tôi chửi bọn chúng: “Tổ cha cái lũ súc vật, chúng mày bắt cóc đánh đập chia rẽ mẹ con tao mà mày còn mở mồm ra nói à? Mày có phải là con người không? Mày có con chưa hả đồ cầm thú? Mày cũng là phụ nữ rồi, mày cũng phải có con, mày hãm hại mẹ con tao, sờ mó đũng quần tao như thế liệu con mày có xấu hổ vì mày không? ” 

Nó bảo “Cùng là đàn bà thì có mần chi”.


Vết thương trên người tôi do chúng nó đánh 


Vết thương trên người bé Tài


Bọn chúng yêu cầu lập biên bản, tôi nói: “Mẹ con tao đang đi chơi, tao mắc tội gì mà chúng mày bắt, đánh, giam giữ mẹ con tao? Vụ án xử công khai ai cũng có quyền xem, ai cũng có quyền tham dự"

Tên an ninh Trần Văn Thành, mã số 225486, quát: “Ai đánh mày, mày là đồ rạch mặt ăn vạ, công khai nhưng đấy là khu vực cấm” 

Sau một hồi tranh cãi, bọn chúng bị đuối lý, cộng thêm việc tôi từ chối lập biên bản nên đã khiến chúng tức điên. Ép buộc tôi mãi không được, bọn chúng tiếp tục lao vào đánh tôi túi bụi, cứ mỗi lần chúng đánh là tôi lại nhìn thẳng vào mắt chúng chửi. Sau nhiều lần như vậy, chúng phải lùi bước không dám đánh thêm.

Sau đó, tôi không đồng ý làm việc, bất hợp tác, không khai báo, không nói chuyện nên chúng tự làm biên bản với nhau. 


Chúng bắt mẹ con tôi ngồi ở cái ghế dài, hai bên là hai con an ninh túc trực. Bé Tài đòi đi chơi chúng không cho.

Chai nước tôi mang theo cũng bị bọn chúng ăn cắp, trong phòng thì nóng, mà quạt thì yếu nên bé Tài rất khó chịu, lúc nào cũng cáu bẳn vì đói, khát, nóng bức. May mà khi sáng anh bạn để vào ba lô cho bé Tài hộp váng sữa. Buổi trưa, lúc bé Tài trở nên khó chịu. tôi hô to:“Phản đối công an đánh, bắt giam giữ phụ nữ và trẻ em”. Bọn chúng liền xông vào đánh tiếp, sau đó chúng đóng cửa lại. Không khí càng bí, bé Tài càng mệt hơn nên tôi phải cởi hết quần áo cho bé ra với hy vọng bé đỡ khó chịu. 


Buổi trưa, khi xe chở những thanh niên yêu nước bị xét xử vào tạm nghỉ giữa phiên tòa, tôi gặp Thái Văn Dung, Nguyễn Văn Duyệt và hai người khác. Tôi nói vọng ra: Các bạn ơi, Cố lên. Mẹ con tôi ủng hộ các bạn. Dung và Duyệt nhận ra tôi và vẫy tay cười, vì chúng tôi là bạn học trong khóa truyền thông do Truyền Thông Chúa Cứu Thế tổ chức hồi năm 2011.


Sang chiều, khi phiên tòa kết thúc, xe chở những thanh niên bị xét xử đã đi thì bọn an ninh Hà Nam vào để 'bàn giao'. Chúng lại khiêng mẹ con tôi lên ô tô. Bị tôi phải đối, một tên có vẻ có chức vụ to nhất trong lũ chúng nó ca bài ca “Cô thấy đi thế này có được cái gì đâu mà lại đày đọa con mình, loại mẹ gì mà không biết thương con”.

Lúc này, không kềm được cơn phẫn nộ, tôi chửi bọn chúng: "Tổ sư cha loài cầm thú chúng mày, mẹ con tao đi đâu làm gì thì động đến tổ cụ chúng mày hay sao mà chúng mày khống chế hãm hại hết lần này đến lần khác. Tổ sư cụ mày, mày hãm hại con tao mà còn mở mồm ra nói cái gì? Mày về hỏi mẹ mày xem mày hại mẹ con tao như thế có được không? Tại sao chúng mày tàn ác thế? Có phải khi bước chân vào ngành công an chúng mày vứt bỏ con tim, khối óc của loài người mà thay vào của loài cầm thú rồi không?" 


Tên đấy bị chửi, tỏ ra hung hăng định đánh tiếp. Tôi lại chửi “Tổ cụ mày đánh đi, mẹ mày từ cõi chết sống lại rồi, mẹ mày đ... sợ chết nữa đâu"


Tên Trần Anh Tuấn bảo “Bố mày già rồi mà vẫn phải nuôi con mày, mà mày lại đi chơi kìa. Đồ mất dậy.” 


Mình chửi “Con tao gia đình tao nuôi, chứ nhà tao đ... đi hại người như đồ cầm thú chúng mày đi hại mẹ con tao, để bòn rút tiền thuế của dân làm tiền thưởng. Con tao 7 tháng tuổi trong bụng mẹ, ngày 7/1/2010, chúng mày dọa giết. Đứa con sau trong bụng được 1 tháng, ngày 24/3/2012 chúng mày cướp máy ảnh đánh vào bụng tao, giờ nó sáu tháng chúng mày bắt, đánh, giam giữ nó à? 


Toàn bộ quần áo, bỉm của bé Tài cùng các đồ khác của tôi chúng nó thu hết. Khi bé Tài đi ngoài, tôi yêu cầu đưa bọc quần áo để thay. 

Thay đồ cho bé Tài xong, tôi lấy điện thoại ra gọi. Nó quát và cướp, và thế là tôi chửi, tôi cào cấu đánh trả tên này vì chính nó chiều 21 yêu cầu lái xe taxi không chở mẹ con tôi, khi tôi chụp ảnh nó xông vào cướp điện thoại nhưng người dân ở đó giúp tôi. 


Tôi bảo: "Lũ súc vật chúng mày ăn miếng cơm, manh áo mặc là do tiền thuế của dân chúng tao nuôi. Vậy mà biển đảo đang bị xâm chiếm, ngư dân đang bị giết hại chúng mày mặc kệ, mà chỉ biết đi hãm hại mẹ con tao". 

Nó bảo: “Mày về làm đơn đi tao cho mày một xuất ra đấy mà giữ đảo”.

Tôi bảo: “Đất nước Việt Nam này, dân tộc VN này ở đâu và khi nào cần tao cũng có mặt, chúng mày là lũ cầm thú việc đ... gì tao phải viết đơn xin lũ chúng mày” 


Và tôi chửi lũ cầm thú suốt từ Vinh về tới Phủ Lý, trong cuộc đời chưa bao giờ tôi có thể chửi nhiều như lần này. 


Bị chúng bắt từ 6h40 sáng, tôi chưa hề ăn, hay uống ngụm nước nào. Tôi yêu cầu chúng nó dừng xe, trả lại tiền của tôi mà chúng đang thu để tôi mua đồ ăn, nước uống cho hai mẹ con. Chúng nó không dừng, tới khi bé Tài khát và mệt mỏi, mặt nhợt nhạt rồi nó mới đưa chai nước để bé Tài uống.


8h tối, về tới Phủ Lý, chúng nó đưa tôi vào công an phường Hai Bà Trưng bắt tôi làm việc với hơn 20 thằng an ninh và công an. Trong số này, xuất hiện nhiều kẻ côn đồ tự xưng là quần chúng tự phát cướp, đánh đàn áp mẹ con tôi hôm 24/3/2012. 


“thằng áo trắng dấu X đỏ” 

Bắt đầu chúng nạt nộ, lôi đẩy, xô kéo, quát nạt, dọa đánh mẹ con tôi.

Tôi chửi tất cả bọn chúng: “Chúng mày đ... đủ tư cách để làm việc với tao đâu, đồ công an, an ninh côn đồ ạ"

Tôi chỉ thẳng tay vào mặt những kẻ làm việc đó: "Mấy năm nay chúng mày luôn hãm hại mẹ con tao, mẹ con tao ngủ trong nhà chúng mày nhỏ keo vào ổ khóa, khóa buộc cửa ngoài.

Chúng mày ép xe dọa giết, rải truyền đơn dọa giết, thả rắn vào nhà, cướp máy ảnh đánh con tao khi nó mới được một tháng trong bụng mẹ.

Tao có tội thì chúng mày đưa lệnh ra mà bắt, đáng đi tù thì bắt giam, đáng tử hình thì bắn bỏ nhé.

Còn tao đ... làm việc với lũ súc vật chúng mày.

Tao hỏi chúng mày mẹ con tao làm gì động đến cụ tổ nhà chúng mày mà chúng mày cứ phải hãm hại mẹ con tao như thế? Chúng mày đàn áp tao đến đường cùng rồi loài cầm thú ạ".

Bị chửi, bọn chúng xông xổ lên đánh tôi. Tôi tiếp tục chửi chúng: “Tổ cụ mày, hôm nay tao chơi tới cùng với bầy đàn chúng mày. Tổ sư cụ ngành công an, tổ sư cụ lũ an ninh súc vật, tao biết ngành của chúng mày là giết dân rồi.

Bảo vào đồn công an tự tử, hôm nay chúng mày thủ tiêu tao được thì thủ tiêu đi để có cớ bòn rút tiền thuế của dân ra mà xây nhà lầu xe hơi, rồi mua cả quan tài cho nhà mày.

Tổ cụ lũ súc vật chúng mày bắt cóc, đánh đập giam giữ mẹ con tao từ sáng đến giờ mẹ con tao chưa được ăn đây"

Lúc đó bé Tài mệt, mặt nhợt ra, tôi càng uất ức, bắt đầu khóc, rồi cứ tiếp tục chửi và chửi bọn chúng.

Người dân hiếu kỳ bắt đầu nhòm ngó, cuối cùng chúng nó phải trả đồ cho mẹ con tôi. Bé Tài bị mất 1 cái áo, 2 cái quần và cái mũ đội tôi mới mua hết 32 nghìn. Chắc chắn tôi sẽ đòi lại số tài sản trên của bé Tài.

Đưa con về nhà, gửi hàng xóm trông hộ một lúc, tôi đi mua hộp bột ăn liền pha cho bé Tài ăn, còn tôi úp vội tô mỳ tôm ăn lấy sức. 


Tôi biết chửi không phải là giải pháp tốt, nhưng trong trường hợp bị bức hại đến đường cùng và liên tục rồi, thần kinh căng thẳng nếu không chửi, không khóc được thì tôi sẽ bị điên lên mất.


Ngày 24/5/2013 


Lá thư nghẹn ngào của một quan tham Việt Nam gửi Nick Vujicic Posted

Lãng Tử Mục Đồng | 05:47 | 0 nhận xét

Anh Nick thân mến! 
Đúng lúc mà tôi định buông xuôi theo cái cách mà dân gian gọi một cách đầy ác khẩu là “hạ cánh an toàn”, thì thật may, tôi nghe tin anh đến Việt Nam. 
Nếu còn trẻ như bọn trẻ bây giờ thì có lẽ tôi cũng phải kêu lên một tí bằng tiếng Tây cho sành điệu: Oh, My God, để bày tỏ sự sung sướng khi mọi hy vọng đang tắt trong tôi chợt bừng sáng trở lại. 
Tại sao tôi – một người đầy đủ bộ phận và chỉ hơn anh vài tuổi – lại có thể đầu hàng số phận – chấp nhận về vườn – chỉ vì vướng phải một thử thách nhỏ nhoi là ăn bẩn bị kỷ luật buộc thôi việc, trong khi anh – một người không chân không tay – đã kiên cường vượt qua ý định tự tử trong bồn tắm từ năm 10 tuổi? 
Phải thú thật là tôi đang mềm yếu, đang hèn nhát. Người ta nói “miệng nhà quan có gang có thép” nhưng  cũng có câu “hùm thiêng khi đã sa cơ cũng hèn”. Chỉ nghĩ đến việc còn đương chức, khách khứa tấp nập, còn sau khi về vườn, nhà vắng như chùa Bà Đanh, đã thấy lòng mình mềm yếu đến phát điên lên rồi. 
Nếu không có sự xuất hiện của anh, thì tôi đã mềm yếu đến mức không thể nhớ nổi rằng, trong suốt mười mấy năm lăn lộn quan trường, tôi đã vượt qua được nhiều thử thách, thậm chí còn khủng khiếp hơn anh, Nick ạ. 
Năm 10 tuổi, khi anh chiến thắng cái ý định tự tử trong bồn nước, thì năm lên 10, tôi cũng đã chiến thắng được số phận hẩm hiu. Vì muốn tôi trở thành tướng tá, nên bố mẹ đã quyết định gửi tôi vào trường thiếu sinh quân – nơi học sinh phải chịu kỷ luật khắc nghiệt như bộ đội. 
Bằng ý chí sắt thép bê tông, không thể chia lìa với cuộc sống nhung lụa, tôi đã quyết đinh tuyệt thực 1,5 ngày để phản đối. Run sợ trước ý chí ấy, bố mẹ tôi đã phải thỏa hiệp dù tôi mới tuyệt thực được nửa ngày. 
Năm 17 tuổi – cái tuổi mà anh đã sáng lập ra tổ chức phi lợi nhuận “Cuộc sống không giới hạn” – thì tôi lại dính phải một kiếp nạn khủng khiếp. 
Trong buổi sinh nhật mình, tôi đã bồng bột tặng bạn bè đến 9 chiếc xe @ xịn, mà giá mỗi chiếc lúc đó bằng mấy gia tài của người nông dân. 
Sự bồng bột của một đứa trẻ càng trở nên tệ hại hơn khi báo chí nhúng cái mũi dài ngoằng của mình vào và đặt câu hỏi về “ông bố quyền thế của cậu ấm”. 
Cáu tiết vì bị ảnh hưởng, bố đã xử tôi bằng những hình phạt tàn khốc nhất: Không cho đi vũ trường overnight; cắt giảm tiền tiêu vặt từ 10 triệu đồng/ tháng xuống còn 7 triệu; không được phép dùng xe @ đi học mà chỉ được đi…vespa… 
“Khổ tận” đến như vậy mà tôi vẫn vượt qua được một cách phi thường, dù đôi khi phải khóc lóc hoặc đập phá đồ đạc cho đỡ sốc. 
Năm 21 tuổi – cái tuổi mà anh lấy được cùng lúc 2 bằng đại học kế toán và kế hoạch tài chính – thì tôi vẫn đang kiên trì học năm thứ nhất của trường Dân lập (tôi bị “nhuận” 4 năm. Nhuận = lưu ban). 
Nhưng học mãi không ra trường chưa phải là câu chuyện đen tối nhất của tôi trong năm đó. 
Vì ham mê tốc độ nên trong một lần khiến dân Sài Gòn xanh mặt, tôi bị bắt vì “gây rối trật tự công cộng” (đua xe) và tội “đưa hối lộ” cho công an, rồi bị xử 3 năm tù treo. 
Nếu anh cũng bị 3 năm tù treo như thế, tôi nghĩ chắc gì anh đã vượt qua để trở thành người đặc biệt?! 
Thế mà tôi vượt qua được đấy, tất nhiên là có sự giúp sức “xoa dịu nỗi đau” của những cuộc du lịch nước ngoài, nhiều hộp xì gà Havana, vô số rượu Tây và bộ sưu tập “trường túc bất chi lao” (Chân dài không biết mệt). 
Ở độ tuổi 23, 25, khi anh đi khắp thế giới diễn thuyết thì tôi lại phải chống chọi với những thử thách ghê gớm khác. 
Anh thì ngẩng cao đầu “chém gió” ở những nơi sáng lòa tại 47 nước thì tôi phải cúi mặt, bẩm tâu, thưa gửi “hầu hạ” các sếp trong những căn phòng tối lờ nhờ, chỉ có chút ánh sáng hắt ra từ … da thịt các em. 
Trong khi anh mỏi mồm…ký tặng fan hâm mộ, thì tôi phải mỏi tay dâng quà và phong bì cho thượng cấp. 
Tuy nhiên, trên võ đài quan trường, những thử thách kể trên chỉ là “hạng ruồi”, “hạng lông”, “hạng gà”. 
Cú đánh lớn của số phận giáng xuống đầu tôi là một tai nạn giao thông mà tôi không phải là nạn nhân. 
Một đoàn tàu trật bánh, nhiều người chết và bị thương, với tính bình tĩnh bẩm sinh, tôi vẫn bay đến một thành phố xinh đẹp để… tắm bùn. 
Việc cứu hộ và giải quyết sự cố là của nhân viên kỹ thuật, ấy thế mà cánh báo chí vẫn cứ nhè lãnh đạo trên tận cao xa là tôi, để mà nã đạn. 
Cú đánh lớn thứ 2 của cả số phận và cuộc đời nhằm vào tôi, thì lãng xẹt nhưng hiểm ác hơn nhiều. Đó là khi cánh báo chí phát hiện một chi tiết nhầm lẫn nhỏ trong một tấm thiệp nhỏ. 
Trong thiệp mời cưới con và thiệp mời ăn giỗ mẹ, tôi đã “ghi nhầm” chức danh quan trọng của mình vào phần ghi tên bố mẹ cô dâu chú rể. 
Việc “ghi nhầm chức danh” này, cùng lắm chỉ có tác dụng nhắc nhở khách mời bỏ thêm vài tờ xanh vào phong bao và tế nhị nhắc họ rằng: Nhân vật chính của đám cưới không phải là cô dâu chú rể, mà là bố của cô dâu chú rể – tức là tôi. 
Chỉ đơn giản vậy thôi mà cánh báo chí nỡ lập cả diễn đàn để đưa tôi lên bàn mổ. 
Cú đánh thứ 3 của cuộc đời và số phận, bổ thẳng vào mặt tôi chỉ vì tính đãng trí bác học của tôi. 
Nhận 70 triệu đồng để chạy một suất tạp vụ lương 2 triệu đồng/ tháng, nhưng vì nhiều người chạy quá nên tôi… quên mất ai là người dâng 70 triệu ấy. 
Khổ một nỗi là tôi đãng trí nhưng lại rất nhớ tiền. Vì thế tiền đã cầm nhưng việc tạp vụ thì không có. Kết cục thế nào thì anh biết rồi đấy: Bọn báo chí vớ ngay được đề tài béo bở. 


Nick khuyên mọi người nỗ lực sống đẹp: Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng.
Quan tham: Khát vọng leo cao, luồn sâu, vơ nhiều, chơi lắm chưa bao giờ tắt trong tôi!

Nick thân mến! 
Thư đã dài, nên tôi không thể kể hết những kiếp nạn mình đã vượt qua. Nhưng rất ngạc nhiên là, những kiếp nạn đó chả thấm vào đâu với nhiều thử thách đến từ cuộc sống… đầy đủ. 
Tôi biết, phải cố gắng phi thường thì một người không tay chân như anh mới có thể làm được những việc như: Gội đầu, chải tóc, bưng nước, cạo râu, bơi lội, thậm chí là nhảy dù và đánh golf bằng…mồm 
Tôi có đủ chân tay và cũng làm được tất cả những điều anh làm. Riêng “nhảy dù thoát hiểm” trong những vụ bê bối thì tôi còn làm rất giỏi. 
Nhưng anh biết đấy, cái thử thách khiến cho tôi khó vượt qua nhất, lại là chuyện khác: Chống lại bệnh gút, mỡ máu, tiểu đường… 
Là quan chức, người ta đã biếu cao hổ, sừng tê, nhung hươu, lộc nai, yến sào, vi cá, bào ngư, đông trùng hạ thảo, nhân sâm… thì không thể không nhận. Đã nhận thì không thể không ăn. Mà đã ăn thì không thể không bệnh. Đã có bệnh thì không thể không chữa. 
Tâm sự như thế để anh thấy, hai chúng ta đều là những con người phi thường, thế mà sự nghiệp của anh thì đang đi lên, còn tôi thì đang đứng trước bờ vực thẳm. 
Tôi cứ nghĩ mãi, tại sao số phận của chúng ta lại chia đôi ngả ngược nhau như vậy? 
Cuối cùng thì tôi đã tìm ra được câu trả lời. 
Vì không có chân tay, nên anh phải dùng đầu để đứng lên (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng). 
Cả đời tôi cũng đứng lên bằng đầu nhưng là…đầu gối và “đầu… tiên” (tiền đâu). Tôi cam đoan đó là khác biệt duy nhất của hai người phi thường là tôi và anh. 
Tôi biết sự khác biệt này không lấp đầy được, nhưng tôi lại nghĩ đến hai tuyên ngôn nổi tiếng nhất của anh: “Cuộc sống không giới hạn” và “Đừng bao giờ từ bỏ khát vọng”. 
Khát vọng leo cao, luồn sâu, vơ nhiều, chơi lắm chưa bao giờ tắt trong tôi. Mặt khác, làm gì có giới hạn nào trong việc lật ngược thế cờ để lại tung tăng trên con đường quan lộ, phải không anh? 
Anh hãy chờ tin vui của tôi nhé! 
Chào thân ái và quyết thắng! 
Người vừa mới biết ơn và ngưỡng mộ anh! 
Kính thư! 
Trần Tham 
P/s: Tôi biết rằng mình sẽ bật khóc tối nay nếu gặp anh. Khóc vì anh đã cho tôi tìm lại một trời hy vọng. Biết thế nên tôi kiên quyết không đến. Tối nay, tôi còn phải khóc một trận to, thật thê thảm nữa ở nhà thượng cấp, mong ông ấy đoái thương. Nước mắt là thứ có hạn, phải biết để dành cho những dịp quan trọng, phải không anh?

THAM NHŨNG TRIỆT- LÃNH ĐẠO DIỆT!

Lãng Tử Mục Đồng | 05:49 | 0 nhận xét

Bây giờ đã hiểu ngọn ngành,
Quan tham là có chức danh rõ ràng.
Ngồi trên quyền lực đàng hoàng,
Ngấm ngầm công quỹ lại mang về nhà.


Đó là tiền của quốc gia,
Cũng là tiền thuế chúng ta đóng vào.
Quyền năng ở tít trên cao,
Không tham, ở dưới ai nào dám tham?


Bầy đàn sẵn tính tham lam,
Ngưu tầm ngưu đấy! Mã làm mã xơi.
Tiền tài ở khắp mọi nơi,
Thính tai như chuột, chúng mời chào nhau.


Quan tham có vợ đứng sau,
Vơ nhanh bỏ bị, rồi mau làm lành...
Lại thêm kiểu khác ma ranh,
Việc riêng chúng nhiễu bắt dành tiền chi.


Cửa quyền thường trực duy trì,
Nước thì gặp nạn, dân thì điêu linh.
Nổi lên bão gió bất bình,
Kỷ cương, phép nước rối tinh, rối bời.


Việc dân ở khắp mọi nơi,
Không tiền đút lót, không đời nào xong!
Mưu đồ từ ở bên trong,
Nhờ Cò tín hiệu xoay vòng ra dân.


Người người đều thấy là cần,
Nguyên do tham nhũng kết thân thành bè.
Nói đây đã mấy ai nghe,
Công quyền liên kết thành phe tham tiền.


Vậy nên phải diệt trước tiên,
Triệt tiêu phe nhóm luân phiên trị vì!


© Hoàng Đức Doanh 
Hà Nội, 06/05/2013


CHÂN DUNG CÁC "ĐẦY TỚ NHÂN DÂN"

Lãng Tử Mục Đồng | 10:20 | 0 nhận xét


Ngạo mạn, dâm ô chính là Lê Duẩn
Già mà lắm con là lão Đỗ Mười
Mưu mô quỷ quyệt là Lê Đức Anh
Nhẫn nhục sống lâu là Võ Nguyên Giáp
Chưa nói đã cười là Nguyễn Minh Triết
*

Giả danh Mác xít là Lê Khả Phiêu
Cái gì cũng nhặt là Tô Huy Rứa
*
Không bộ nào chứa là Nguyễn Thiện Nhân
Vì gái quên thân là Nông Đức Mạnh
Thức thời, né tránh là Nguyễn Hải Chuyền
Miệng lưỡi dịu mềm là Vương Đình Huệ
Thiểu năng trí tuệ là Đinh La Thăng
*
Ghét trung yêu nịnh là Lê Hồng Anh
Phát biểu lăng nhăng là Phạm Vũ Luận
Quen đánh giặc miệng là Trương Tấn Sang
*
Thầy gét bạn khinh là Hồ Đức Việt
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Đổi trắng thay đen là Trương Vĩnh Trọng
Triệt suy phù thịnh là Trần Đình Hoan
Đã dốt lại tham là Lê Thanh Hải
*
Ăn vụng nói dại là Đinh Thế Huynh
Cạn nghĩa cạn tình chính là Tô Lâm
Juda phản chúa là Nguyễn Đức Tri
Tình duyên lận đận là chị Kim Ngân
Vừa béo vừa dâm là Tòng Thị Phóng
*
Dối gian lật lọng là Vũ Văn Ninh
Lên chức nhờ cha là Nguyễn Thanh Nghị
Mặt người dạ thú là Phạm Quý Ngọ
Tính tình ba phải là Phạm Gia Khiêm
Chưa từng thanh liêm là Nguyễn Thế Thảo
*
Ăn tiền tàn bạo là Nguyễn Đức Nhanh
Chạy trốn an toàn là Dương Chí Dũng
Nghìn tỉ tham nhũng là Vinashin
‘Bà con’ Thủ Tướng là Phạm Thanh Bình
Ngậm thị ăn tiền là Vũ Huy Hoàng
*
Xôi thịt mê gái là Trịnh Đình Dũng
Lừa thầy phản bạn là Trương Hòa Bình
Ăn no kín tiếng là Cao Đức Phát
Móc ngoặc đi đêm là Ngô Xuân Dụ

Sưu tầm

TRỤC XOAY NHÂN SỰ THEO “VẦN Ê”

Lãng Tử Mục Đồng | 22:22 | 0 nhận xét



* BÙI VĂN BỒNG


Được biết, Hội nghị Trung ương 7 lần này có nội dung bàn và quyết về nhân sự... 
Từ những biểu hiện trên thực tế, người ta thấy từ Trung ương đến địa phương, ở các cấp, các ngành ngày càng gia tăng những hiện tượng vi phạm các nguyên tắc, quy định về công tác cán bộ của Đảng. Dư luận xã hội hiện nay đã nêu khá phổ biến hiện tượng, đặt vấn đề trên các phương tiện thông tin đại chúng về việc bổ nhiệm, đề bạt, cất nhắc cán bộ đang tồn tại theo công thức để có cái kết trong cái trục xoay theo “vần Ê” theo thứ tự ưu tiên trước-sau là: HẬU DUỆ, TIỀN TỆ, CÙNG HỆ, HỢP LỆ rồi sau cùng mới đến TRÍ TUỆ. Đây được gọi là sự sắp đặt sẵn của “Ngũ kế vần Ê trong công tác cán bộ”.


Trong bất kỳ thể chế chính trị nào, người nắm quyền (từ thấp đến cao) đều giữ vai trò trọng yếu, mang tính quyết định. “Cán bộ là cái gốc của mọi công việc. Muốn việc thành công hoặc thất bại, đều do cán bộ tốt hoặc kém. Đó là một chân lý nhất định” (HCM). Báo cáo chính trị Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ XI nêu rõ phương hướng về công tác cán bộ: “Tiếp tục đổi mới mạnh mẽ, đồng bộ công tác cán bộ…Xây dựng và thực hiện nghiêm các cơ chế, chính sách phát hiện, tuyển chọn, đào tạo, bồi dưỡng cán bộ; trọng dụng những người có đức, có tài…Đánh giá và sử dụng đúng cán bộ trên cơ sở những tiêu chuẩn, quy trình đã được bổ sung, hoàn thiện, lấy hiệu quả công tác thực tế và sự tín nhiệm của nhân dân làm thước đo chủ yếu. Không bổ nhiệm cán bộ không đủ đức, đủ tài, cơ hội chủ nghĩa…Có chế tài xử lý nghiêm những trường hợp chạy chức, chạy quyền, chạy chỗ, chạy tội, chạy tuổi, chạy bằng cấp, chạy huân chương”.


Trong phương hướng nhiệm kỳ 2011-2015, Nghị quyết Đại hội XI nhấn mạnh cần phải: “Xây dựng, bổ sung, hoàn thiện hệ thống pháp luật để bảo đảm dân chủ, công khai, minh bạch trong công tác cán bộ; loại trừ khả năng để cán bộ và người thân của cán bộ lợi dụng chức vụ, vị trí công tác để trục lợi”. Và mới đây nhất, Nghị quyết Hội nghị T.Ư 4 cùng chỉ ra: “Một số trường hợp đánh giá, bố trí cán bộ chưa thật công tâm, khách quan, không vì yêu cầu công việc, bố trí không đúng sở trường, năng lực, ảnh hưởng đến uy tín cơ quan lãnh đạo, sự phát triển của ngành, địa phương và cả nước”. Trong 19 điều quy định Đảng viên không được làm, có điều thứ 10 quy định đảng viên không được “Can thiệp, tác động đến tổ chức, cá nhân để bản thân hoặc người khác được bổ nhiệm, đề cử, ứng cử, đi học, đi nước ngoài trái quy định”…


Báo cáo tại đại hội như thế, nghị quyết “bung ra” như thế. Nếu chỉ đọc các nghị quyết thấy đúng, đủ, hay, sát thực tế, nêu thực trạng, chỉ rõ việc cần làm. Vậy mà, khi đi vào cuộc sống, vẫn là “Nói dzậy, mà hổng phải dzậy”. Cán bộ quyết định hết thảy mọi việc, vì vậy công tác cán bộ phải đi đúng đường lối, đúng nghị quyết, điều lệ của Đảng. Trong chế độ ta, cán bộ là người nhận trách nhiệm trước Đảng, chính quyền để phục vụ nhân dân, “là người lãnh đạo, người đầy tớ thật trung thành của nhân dân”, phải thật sự là công bộc của dân. Mục tiêu của công tác cán bộ phải thường xuyên coi trọng bảo đảm dân chủ, khách quan, khoa học, đáp ứng nhu cầu lãnh đạo, quản lý, điều hành xã hội, sản xuất kinh doanh thực sự có chất lượng, hiệu quả, thúc đẩy kinh tế -xã hội phát triển. Cho nên, việc đào tạo, thử thách, tạo nguồn, chọn lọc đội ngũ, phân công bổ nhiệm, cất nhắc, giao nhiệm vụ, chức trách cho cán bộ phải thật sự dân chủ, chuẩn xác, trung thực, khách quan. Thế nhưng, từ nhiều nhiệm kỳ Đại hội Đảng đã bộc lộ những yếu kém trong lãnh đạo, thực thi công tác cán bộ.

Công tác quy hoạch nêu ra rất nhiều, nghị quyết, chỉ thị, thông tri cũng không thiếu như đã đề cập ở trên, vậy mà trong thực tế hầu như chỉ nằm trên giấy, vẫn như một sự nhắc nhở, kêu gọi, chưa đem lại nhiều hiệu quả trong thực tiễn đời sống xã hội. Nhìn lại, có thể thấy hầu như việc xây dựng quy hoạch công tác cán bộ chưa thực sự đi vào nền nếp, chưa có tính khoa học, còn tùy tiện và không thường xuyên, mới tập trung thực hiện ở cấp đảng ủy cơ sở, chưa xây dựng được quy hoạch ở cấp trung ương, dẫn đến sự hẫng hụt, chắp vá, không đồng bộ và thiếu chủ động trong công tác bố trí, phân công cán bộ thật đúng người, đúng việc. Hơn thế nữa, như Nghị quyết Đại hội XI và Hội nghị T.Ư 4 đã đánh giá rất thẳng thắn và khách quan: Có không ít trường hợp đánh giá, bố trí cán bộ chưa thật công tâm, khách quan, bố trí không đúng sở trường, năng lực, mà còn nặng về “quan hệ thân, quen”, chạy chọt ,ảnh hưởng đến uy tín cơ quan lãnh đạo, sự phát triển của ngành, địa phương và cả nước. Trong việc đánh giá, sử dụng, bố trí cán bộ vẫn còn nể nang, cục bộ, chưa chú trọng phát hiện và có cơ chế thật sự để trọng dụng người có đức, có tài; không kiên quyết thay thế người vi phạm, uy tín giảm sút, năng lực yếu kém. Vì thế, công tác cán bộ còn thiếu và mất dân chủ, không thực sự công bằng, còn biểu hiện bè phái, thiếu trong sáng, không minh bạch, thiếu khách quan, toàn diện và sai nhiều nguyên tắc trong công tác cán bộ…


Cũng từ những biểu hiện trên thực tế, người ta thấy từ Trung ương đến địa phương, ở các cấp, các ngành ngày càng gia tăng những hiện tượng vi phạm các nguyên tắc, quy định về công tác cán bộ của Đảng. Dư luận xã hội hiện nay đã nêu khá phổ biến hiện tượng, đặt vấn đề trên các phương tiện thông tin đại chúng về việc bổ nhiệm, đề bạt, cất nhắc cán bộ đang tồn tại theo công thức để có cái kết trong cái trục xoay theo “vần Ê” theo thứ tự ưu tiên trước-sau là: HẬU DUỆ, TIỀN TỆ, CÙNG HỆ, HỢP LỆ rồi sau cùng mới đến TRÍ TUỆ. Đây được gọi là sự sắp đặt của “Ngũ kế vần Ê trong công tác cán bộ”.


Về HẬU DUỆ: Trước hết phải quan tâm ưu tiên đề bạt, cất nhắc, bố trí, sắp xếp để có ghế “ngon” cho con, em những vị lãnh đạo đương chức, đương quyền. Trong một vài nhiệm kỳ, họ đều phải nghĩ kế, tìm cách làm sao sắp xếp, chọn ghế “tốt” cho con, em và nhiều khi cả cháu trong gia đình, dòng tộc nội, ngoại. Thế nên, người ta mới đúc kết công thức nhân sự 20C là: “Con cháu các cụ cả, cần chăm chút, coi cơ cấu, chọn chỗ cho chúng có cái chức chủ chốt”. Những nhân sự trong diện này mà được bậc trưởng thượng đã có ý định rõ ràng, có chủ đích “cắm chỗ”, được chú ý quan tâm thì chắc chắn là hưởng lộc chính trị ngon lành, “bỏ cối không trật”. Đây được coi là hạng Nhất, chất lượng tiêu chuẩn Vàng.



Kế đến là, ưu tiên thứ nhì phải là tiêu chuẩn TIỀN TỆ, tức là tình trạng mua chức, mua quyền. Không ít trường hợp ông A, bà B bỗng chốc xuất hiện chức danh này, vị trí kia mà thiên hạ thấy lạ hoắc, như dưới đất chui lên trên trời rơi xuống. Học hành chưa đâu vào đâu, bằng cấp thì mánh lới chạy chọt, phải mua mới có, công lao, thành tích, năng lực chẳng có bao nhiêu, không thấy đưa ra “hỏi ý đồng bào”, không được dân bầu, dân cử, nhưng bỗng nhiên thây lù lù cái quyết định bổ nhiệm sáng rỡ. Tiêu chuẩn Quốc tế mang tên ISO là chuyên xét để công nhận tiêu chuẩn hóa chất lượng sản phẩm trong sản xuất, thương mại và thông tin. Nhưng nếu xét về tiêu chuẩn cán bộ mà tạm gọi cũng ISO – 1001 (có 1001 chuyện về công tác cán bộ, kể hoài không hết), vì đồng tiền vòng vèo trăm nẻo, đi lối nào có trời mà biết. Đây là chất lượng tiêu chuẩn Bạc.


Thứ ba là CÙNG HỆ: (Thường là Nhóm lợi ích) Phải là có phe cánh, ê kíp, cùng nhóm lợi ích với nhau. Trong tiêu chuẩn cùng hệ này phải quan tâm chọn lọc, bồi dưỡng, cất nhắc, bổ nhiệm trong số những người vốn có mối quan hệ thân quen, mối làm ăn từ trước và nhất là hiện tại, có ngang tầm về chính trị, tư tưởng, quan điểm, nhận thức; lại phải có đạo đức, lối sống, tác phong, tính cách hợp nhau, phải biết cùng ăn cùng chịu, cùng hưởng, cùng chia, chấp nhận và biết cách vào hùa chung hụi. Cái tiêu chuẩn cùng hệ này có kiểu dáng na ná như “môn đăng hộ đối”, cùng cảnh (về mức sống, khả năng kinh tế) với nhau. Mọi việc, kể cả việc làm sai trái cũng phải biết “đồng thanh tương ứng, đồng khí tường cầu”, khi gặp những tình huống cần thiết phải biết “ứng hiệp” cho nhau, bảo vệ nhau. Nhưng trước hết của sự đồng ứng cùng hệ phải có vốn, đất đai, trang trại, xe cộ, nhà cửa phải tương đương nhau, thì mới “dễ chơi”, dám và biết chịu chơi. Nếu bầu bán mà cùng hệ, dù là hệ gì chăng nữa, trong chi bộ có số đông cùng hệ thì chắc chắn số phiếu bầu sẽ cao. Cái này không gọi là dân chủ được, mà coi như một dạng “hiệp chủ”. CÙNG HỆ được xếp ở hàng tiêu chuẩn Đồng. 


Thứ tư là HỢP LỆ: Là muốn sắp xếp ông A, bà B, cậu ấm C, cô chiêu D vào các chức danh, có ghế đàng hoàng, phải tìm cách hợp thức hóa hồ sơ, thủ tục, phải qua ý kiến đề xuất của Hội đồng nhân dân hẳn hoi, có khi chỉ cần vài văn bản đề xuất của Mặt trận, công đoàn, đoàn thanh niên, miễn là phải được phết lên một thứ nước sơn “dân chủ” để hợp thức hóa việc bổ nhiệm. Cái tiêu chuẩn hợp lệ này bắt nguồn từ những mối quan hệ cá nhân, những cách nhìn nhận, xem xét tùy tiện, lối làm việc vô trách nhiệm, cảm tình và cảm tính vượt lên mọi quy trình, quy hoạch, quy định, nguyên tắc.


Cuối cùng, áp chót, mới đến tiêu chuẩn TRÍ TUỆ. Những người thông minh, được đào tạo chính quy, học hành bài bản, bằng cấp nghiêm chỉnh, thực sự tỏ ra có năng lực, được quần chúng tín nhiệm, tin phục, kỳ vọng thì lại ít được quan tâm, và cũng không còn chỗ, vì các tiêu chuẩn trên đã choán mất gần hết ghế rồi. Những người này phần lớn thuộc thành phần con em lao động, không quyền thế, không thân thích, ít có mối quan hệ, lại không biết chạy cửa này cửa kia, thì khó có điều kiện được đưa vào nguồn hoặc được sắp chỗ để phấn đấu, cống hiến. Tất nhiên cũng không loại trừ có những người thuộc diện này có số được ăn may mưa móc, tức là được cơ quan tổ chức Đảng, ngành nội vụ phát hiện, đạt được sự khách quan, công minh, xuất phát từ nhu cầu nhiệm vụ một cách vô tư. Nhưng hầu như ít lắm, “ăn may” nhằm vào lúc đơn vị tiếp nhận cân “cân đối” cán bộ để tránh tiếng thôi!


Hệ lụy cuối cùng của “Ngũ kết vần Ê” trong công tác cán bộ là phải gặt về vần Ê tương xứng, và đói trọng, là bị xã hội PHÊ, CHÊ. Chắc chắn hậu quả để lại là công việc bị TRẦM BÊ, TRÌ TRỆ, không còn đáp ứng được mục tiêu xây dựng xã hội dân chủ-công bằng-văn minh, như ta vẫn đọc thấy phần kết luận ở các nghị quyết bất kỳ đại hội nào, như lời hô hào nghe sang sảng trên nghị trường, trên bục phát biểu hội nghị. Mà đã như vậy, biết bao giờ mới đạt được mục tiêu đưa ra rất hợp lòng người với tiêu chí đã thành khẩu hiệu quá quen: “Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh”!?

* BÙI VĂN BỒNG



---------------------







Được đăng bởi Bùi Văn Bồng vào lúc 22:27















6 nhận xét:







Nghe chừng vẫn không có gì mới,vẫn là:"không được làm","Không can thiệp","xử lý nghiêm"theo kiểu đội mũ sau trời mưa!.Tại sao người xưa họ luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được trao?vì họ phải mang cái đầu ra để bảo lãnh!Ví dụ:Phó tướng giữ Vân Đồn Trần khánh Dư suýt mất đầu vì không chặn được thủy quân của Ô mã Nhi và Phàn Tiếp.Nhưng bây giờ chỉ nhắc nhở chung chung vì toàn "người nhà cả"!
Trích"không bổ nhiệm cán bộ không đủ đức,đủ tài" vậy em ở dạng "suy thoái đạo đức" thì đi chỗ khác chơi là cái chắc!









Xây dựng nước Việt Nam “Dân giàu, nước mạnh, công bằng, dân chủ, văn minh”!? Các ông trong BCT và TW có ông nào muốn xây đâu mà bác Bồng cứ vẽ ra ? Các vị ấy chẳng có ai không nhúng chám cả, mà bụng to không cúi xuống để thổi lửa "nhóm lò" đâu lừa nhau cho vui cho vinh thân phì gia cho tàn thiên hạ.









Không bao giờ có công bằng, dân chủ ở một môi trường bị toàn những kẻ ngu đần, vụ lợi đè đầu cưỡi cổ ! Mọi chủ trương, chính sách chỉ là biến dạng đèm đẹp của hiện tượng bánh vẽ nhằm mị dân thôi. Vậy mà không ai làm gì được, không ai dám làm gì mới thật đau đớn nhất ...









Ê, tờ ê tê nặng TỆ !









Nhìn vào một đám bậu xậu được gọi là "cán bộ" từ thấp đến cao ở VN mà thấy buôn nôn. Đó là một mớ hỗn quân, hỗn quan, tạp phế lù, như một nồi lẩu thập cẩm, chẳng thằng nào có chút trình độ tối thiểu gì, chỉ bằng mọi thủ đoạn đê tiện mà ngoi lên chức nọ, quyền kia.
Nhìn thấy chúng nó, từ thằng chóp bu đến thằng cán bộ quèn, cứ muốn nhổ một bãi nước bọt vào mặt cho hả cơn giận và căm ghét.







Cựu chiến binh đất việt09:42 Ngày 02 tháng 5 năm 2013


Bài viết phản ánh đúng thực tế, chả thế mà thủ tướng đã giải tán ban cố vấn gồm toàn những người có chuyên môn, có tâm huyết muốn đóng góp xây dựng đất nước chỉ vì họ có trí tuệ sâu sắc, có cái nhìn khách quan, đánh giá đúng mức các tác đông, ảnh hưởng đến các vấn đề, các chính sách, các dự án do chính phủ đề ra để thủ tướng dễ múa tay trong bị, tha hồ quyết mà không cần chú ý đến hậu quả

Bạn bè của Rossikuku